minh công

Học thuật
Thân thiện
minh công

Minh công ngồi trên ngai vàng trong cung điện.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Từ xưa dùng để tôn xưng một người chức vị, quyền cao trong thời phong kiến: Đây một đại từ nhân xưng (ngôi thứ hai) mang tính chất tôn kính, dùng để gọi hoặc xưng hô với các quan lại, quý tộc, hoặc người địa vị cao trong xã hội .
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • "Xin minh công hãy nghĩ lại cho kỹ." (Lời khuyên hoặc thỉnh cầu trang trọng dành cho một vị quan.)
    • "Việc này cần phải bẩm báo với minh công trước đã." (Nhấn mạnh việc phải xin ý kiến hoặc báo cáo với người quyền quyết định.)
    • "Minh công thực người sáng suốt." (Lời khen ngợi, tán dương một cách cung kính.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Từ cổ, mang sắc thái trang trọng lịch sử: Từ này chủ yếu xuất hiện trong văn chương cổ, kịch bản tuồng chèo, hoặc các tác phẩm lịch sử, phim ảnh mô tả thời phong kiến. Ngày nay, không còn được sử dụng trong giao tiếp hiện đại.
  • Sắc thái tôn kính rất cao: "Minh công" thể hiện sự tôn trọng kính nể sâu sắc, thường dùng trong ngữ cảnh hội thoại giữa bề dưới với bề trên, hoặc giữa những người địa vị thấp hơn với người quyền thế.
Biến thể từ gần giống
  • Đại nhân: Một từ tôn xưng khác dùng trong thời phong kiến, có nghĩa cách dùng tương tự "minh công".
  • Ngài: Một đại từ tôn xưng phổ biến hơn, có thể dùng trong cả ngữ cảnh cổ hiện đại (mặc dù vẫn mang tính trang trọng) để chỉ người chức vụ, địa vị.
  • Tướng công: Từ dùng để tôn xưng các vị tướng lĩnh, người chỉ huy quân đội thời xưa.
Từ đồng nghĩa
  • Ngài: (cách gọi tôn kính).
  • Đại nhân: (từ cổ, dùng trong bối cảnh tương tự).
  • Quan lớn: (cách gọi thông tục hơn, thể hiện địa vị).
Lưu ý
  • Từ cổ: "Minh công" một từ Hán Việt cổ, không dùng trong tiếng Việt giao tiếp đương đại. Việc sử dụng ngày nay thường gắn với việc mô phỏng ngôn ngữ lịch sử hoặc trong các tác phẩm văn học, nghệ thuật.
  • Phạm vi sử dụng hẹp: Từ này chỉ dùng để chỉ người, không dùng để chỉ sự vật, hiện tượng.
minh công

Minh công ngồi trên ngai vàng trong cung điện.

  1. đ. Từ xưa dùng để tôn xưng một người chức vị trong thời phong kiến.